01The Declaration
Setting
Trong Library of Mori. Kai tìm thấy một cuộn giấy rất cũ. Trên bìa chỉ ghi.
Bình Ngô Đại Cáo
Không ai biết. Đây là tác phẩm nổi tiếng. Họ chỉ mở ra. Đọc.

02Kai
Kai đọc rất chậm. Đến câu đầu tiên.
“Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân.”
Kai dừng lại.
“Hmm...”
“Lạ thật.”
“Một bản tuyên ngôn.”
“Lại bắt đầu.”
“Bằng người dân.”
Kai không nói. Đây là tư tưởng nhân nghĩa. Cậu chỉ thấy. Điều này. Khác. Những gì cậu mong đợi.

03Lumi
Lumi không đọc lớn. Cô đọc. Gương mặt. Của mọi người. Đến đoạn. Nói về chiến tranh. Không ai. Hò reo. Đến đoạn. Nói về. “Dân.” Ai cũng im lặng. Lumi nói.
“Wait...”
“Có lẽ.”
“Bài này.”
“Không được viết.”
“Để khoe chiến thắng.”
“Nó được viết.”
“Để chữa lành.”

04Nox
Nox lấy giấy. Viết. Một câu. Ở giữa.
Yên dân
Rồi nối. Ra. Nhiều mũi tên.
Yên dân
↓
Độc lập
↓
Pháp luật
↓
Lãnh đạo
↓
Quân đội
↓
Kinh tế
↓
Niềm tin
Nox nhìn. Một lúc lâu. Rồi nói.
“I see.”
“Đây.”
“Không phải.”
“Một bài.”
“Về chiến tranh.”
“Đây.”
“Là.”
“Một mô hình.”
“Về.”
“Quốc gia.”

05Mira
Mira hỏi.
“Nếu.”
“Hôm nay.”
“Mình.”
“Viết lại.”
“Bài này.”
“Cho trẻ em.”
“Thì.”
“Điều gì.”
“Mình.”
“Giữ lại?”
Không ai. Nhắc. Kiểu câu. Không ai. Nhắc. Điển tích. Mọi người. Chỉ. Giữ. Một câu.
Một đất nước mạnh bắt đầu từ cuộc sống bình yên của người dân.
Mira mỉm cười.
“Đó.”
“Là cây cầu.”

06Ori
Ori đóng cuộn giấy lại. Rồi hỏi.
“Tại sao.”
“Bài này.”
“Vẫn còn sống.”
“Sau.”
“Hàng trăm năm?”
Không ai trả lời. Ori nói tiếp.
“Vì.”
“Nó.”
“Không chỉ kể.”
“Một chiến thắng.”
“Nó.”
“Trả lời.”
“Một câu hỏi.”
“Một đất nước tồn tại vì điều gì?”

07Mori
Đêm hôm đó. Mori không lưu.
“Bình Ngô Đại Cáo là áng thiên cổ hùng văn.”
Không lưu.
“Có giá trị nội dung và nghệ thuật.”
Mori lưu.
Bridge 153
Power exists to protect people, not itself.
Sức mạnh chỉ có ý nghĩa khi nó bảo vệ con người.
Bridge
Khi đọc. Một văn bản. Đừng chỉ hỏi.
“Tác giả nói gì?”
Hãy hỏi.
“Tác giả đang cố xây cây cầu nào?”

08Epilogue
Trên đường về. Kai hỏi.
“Nếu.”
“Mình.”
“Chỉ học.”
“Các biện pháp nghệ thuật.”
“Thì sao?”
Ori cười.
“Thì.”
“Mình.”
“Biết.”
“Bài văn.”
“Được viết.”
“Như thế nào.”
Lumi nói tiếp.
“Nhưng.”
“Nếu.”
“Mình.”
“Hiểu.”
“Cây cầu.”
“Mà Nguyễn Trãi.”
“Muốn xây.”
“Thì.”
“Mình.”
“Biết.”
“Ông.”
“Viết.”
“Vì ai.”
Cả nhóm. Đi tiếp. Qua. Một cây cầu gỗ. Không ai. Nhắc đến. Kỳ thi. Nhưng. Ai cũng mang theo. Một câu hỏi mới.
“Những điều mình đang làm hôm nay có thật sự giúp người khác sống tốt hơn không?”

